Chương 26: Kiếp Yêu
-a đang nhớ ai sao?còn tôi giờ mới nhận ra tôi ước dc trở về bình thường và như chưa hề quen anh ( a ta mặt đổi sắc thái mình nói ngu rồi) à tôi xuống trước nhé ( né né) (a ta tóm lấy tôi tụt rất nhanh xuống dưới)-cô thích chết đúng không?
-a hỏi tôi ước mơ mà
-vậy cô coi ta là gì ( ý bảo yêu nhưng vẫn muốn rời xa)
-a bắt tôi phải thế nào ckong kp bạn trai cũng k nốt còn nữa anh hay ép tôi nhiều thứ ( a ta dí chặt cổ tôi xuống bãi cỏ dưới những tán bằng lăng bay trong gió mặt a ta tức giận ) a ta bịt mắt tôi rồi kéo tôi đi vào cung anh ta gọi
-Ta chính thức cho cô ra khỏi cung ngay từ giờ phút này,k 1 xu dính túi đến đây thế nào ra đi như vây,nghiêm cấm ai trong cung tìm hay trợ giúp cô ta trái lệnh giết tại chỗ ,,,
Thư kí: tiểu thư mau xin ngài đi
-tôi k sao sự thật anh ép tôi ,tôi chỉ muốn được vè nhà mà anh còn cấm tôi tại sao anh thoải mái với người khác với tôi anh lại nhẫn tâm như vậy
Thư kí vua: kìa tiểu thư mau tạ lỗi đi
-tống cô ta đi ( a ta quay đi tôi chỉ trỏ)
-được tôi k cần anh tôi tự sống được a đừng ép người quá đáng ( 5p sau tôi bị tống ra khỏi cung đúng như anh ta nói k 1 xu dính túi khốn kiếp đêm hôm đuổi mình đi để mai thì sao)...tôi đứng dậy cầm chiéc túi đi lang thang trên phố rồi lại xuống tàu điện ngầm tài sản đáng giá là chiếc điện thoại,,,tôi bỏ ảnh mẹ ra nhìn rồi khóc
-con mạnh mẽ nhưng có đôi lúc con cũng sợ mẹ ạ,ước mơ của con là được tự do chứ k phải như a ta nghĩ con muốn rời xa anh ta ,người con yêu thì sao con muốn rời xa được nhưng hắn rất quá đáng đuổi con đi ngay trong đêm,,,tôi ngồi ngủ gật ở bến tàu 1 cô gái trẻ ngồi cạnh tôi phì phèo điếu thuốc
-cô em làm điếu không
-không em k hút thuốc chị đang mang thai sao lại hút thuốc...
-thì có sao chửa ngoài ý muốn to quá k bỏ được
-đã có rồi thì chị nên cố gắng vì con chứ sau sinh ra bé ảnh hưởng lắm
-chị k có chồng mà có 3 đứa nữa ở nhà chết đói kia
-vậy sao chị k mua gì về cho con đi
-mấy hôm nay k có khách chửa to thế này chúng nó chê k đi ( chị ta tưởng mình làm gái) ở nhà đua lơn 10 tuổi nhỡ 8 còn đứa 5 tuổi nữa chán về con kêu đói mà bất lực
-chính quyền có trợ giúp cho lũ trẻ mà chị
-với điều kiện bố nó mất hay tàn tật đây k có chồng k được gì cả dân khu xóm còn dè bỉu...cô em thì sao trẻ thế này chắc đông khách lắm
-e chưa làm gì cả ở nhà sống phụ thuộc vừa bị đuôi khỏi nhà ( hai chúng tôi thở dài)..
-k chê thì về nhà tôi rồi tính,ở qua đêm bên ngoài sẽ bị bắt đấy
-cám ơn chị tốt quá ( đến nơi đúng là tôi mới tháy ở đâu cũng có người nghèo họ còn nghèo hơn tôi khi ở quê căn nhà 1 gian chừng 20m ) bc vào trong 3 đứa trẻ ngồi nhìn mẹ đờ đẫn cô gái đó bảo con
-Đi ngủ đi con cho đỡ đói nhé mai mẹ hứa mua đồ ăn cho ( trời lạnh mà bọn trẻ ăn mặc phong phanh)
Đứa lớn: con nhịn cho hai em ăn được mai mẹ nhé ( cô gái đó ôm con khóc ròng)...bọn trẻ thấy tôi cười nụ cười ngây ngô trẻ thơ...
Cô gái: em nằm đây nhé chị đi đây chút
-vừa về chị đi đâu vậy?
-chị có khách gọi rồi chị đi đây nếu k mai k có gì cho bọn trẻ ( chị ý nháy mắt rồi quay đi nhưng mặt rất buồn)...
Đêm tôi nằm thấy bọn trẻ run vì lạnh lò sưởi đã hỏng tôi dậy lấy củi đốt trong lò ,,,tôi thầm nghĩ cuộc sống thật gian nan người ăn không hết người vất vả với cuộc sống thật cay nghiệt,hàng xóm bên cạnh ầm ầm ném đồ cãi nhau tôi bịt tai đứa bé nhất lại ...đứa bé sốt ,sốt cao thế này chết thật...tôi tìm trong nhà k có thuốc ,,,đành đi lấy nước nóng chườm cho đứa bé gái hơi thở gấp gáp...đến sáng bé đỡ sốt chị ý quay về bơ phờ ngồi phịch xuống sàn khóc: thằng khốn nạn gọi đi k trả tiền còn kêu nợ,giờ thì tiền đâu mà sống đây ( đứa bé tỉnh dậy kêu đói) ...tôi lẳng lặng đi ra ngoài càm chiếc điện thoại k biết Bác biết mình bị đuổi đi chưa k thấy gọi ...ra hiệu tôi cầm lấy tiền rồi đi mua ít gạo và thịt,,,về tới nhà chị kia nằm lả ra vì cũng đói...tôi đi nấu cơm lũ trẻ thấy đều vui mừng sung sướng,chị ý dậy cầm bát cơm lên mà nc mắt rưng rưng
-cám ơn em phiền em rồi
-k sao chị ăn đi ,các cháu ăn đi ăn nhiều vào lũ trẻ tranh nhau ăn cảm giác lúc đó khiên tôi thấy hạnh phúc) chị này ăn xong chị em mình đi xin việc tạm thời em ở lại đây đến khi làm đủ tiền mua vé máy bay dc k?
-dc dc chứ nhà chị làm gì có gì hơi chật nhưng k sao chứ?
-k sao thế này là thoải mái ngủ rồi,chị đi làm đi còn cho lũ trẻ yên tâm no ấm đến trường và sinh xong đứa nữa chị k muốn sinh nữa thì ngừng đi và bỏ thuốc đi nhé
-uk chị biết chị hiểu
-vậy ăn đi rồi đi tìm việc làm cùng nhau cố gắng nhé ...
-cám ơn em
-em cám ơn chị mới đúng,chị cho em ở nhờ dù kb em là người ra sao?
-chúng tôi thì còn có gì để cô làm người xấu chứ 1 bà bầu với 3 đứa con thơ,ăn xong bọn trẻ lại tới trường( đi học k mất phí) ...
Tôi và chị xin đi phụ quán theo giờ với quán vỉa hè ,vì chị có bầu nên chị dọn còn tôi vừa dọn vừa rửa,1 tuần trôi qua lũ trẻ dc ăn no còn tôi và chị đan áo ấm cho lũ trẻ ,cuộc sống cứ vậy diễn ra cuộc sống dù vẫn khó khăn nhưng tôi thấy vui vẻ khi mỗi sáng thấy bọn trẻ dc no bụng tới trường,,,hôm nay cũng vậy chị và tôi đi làm chị hỏi tôi
-người đuổi em đi thật sự k tìm em sao?
-k chị ạ,có lẽ anh ta đang vui vẻ bên người mới rồi cũng nên dù sao thoát khỏi anh ta cũng là điều em muốn lâu nay
-em yêu người đó đúng không
-sao chị hỏi vậy
-vì nếu không yêu em sẽ không bao giờ quan tâm xem anh ta đang ở bên ai hay đang làm gì,tối muộn cứ thấy em hay ngồi nhìn lên trời thở dài mà
![]() |
| Đọc truyện Kiếp Yêu 26 |
-đi thôi chị ( tôi lảng)
Đến quán bà chủ khen
-con bé nhanh nhẹn làm dc việc dù bh cô chỉ cần 1 người nhưng mà bé kia nó bầu nên ta thương
-cám ơn cô mong cô thương tình giúp đỡ ( cô hay cho đồ mang về nấu)...dù làm vc mồ hôi vã ra đôi khi nhớ mẹ nhưng thấy chị bầu và 3 đứa trẻ ở nhà chờ tôi lại có động lực làm việc...hôm nay đang rửa bát thấy ở trên ầm ầm ,tôi chạy lên 1 người đàn ông say xỉn cứ kéo tay chị bầu
-quên anh rồi à?anh đây em đêm nay đi với anh anh cho em tiền thoải mái tiêu
-tôi k làm nữa a bỏ tay ra đi ( ng đó k bỏ )
-con điếm này nữa làm cao à ,trông mày chửa tao ngán rồi ( ông ta đẩy chị ngã tôi chạy vội ra đỡ)
-chị sao k chị ( máu ở dưới chảy ra)
-k ổn rồi chị đau quá ( tôi dìu chị lên và hô)
-cô lên chị em đua chị đi viện luôn đây,cô ơi có thể cho cháu xin lương tuần này dc k ạ
-uk dc đi nhanh con bé chảy máu roi khổ thân ( cô ý đưa tiền tôi cầm)
Tôi dìu chị tới viện vào đó cấp cứu ra vào ,,,tôi thấp thỏm lo lắng,,,nghe thấy tiếng đứa trẻ khóc bên trong
-sinh rồi ôi mẹ ơi sinh roi ( tôi nhảy lên vì sung sướng) bác sỹ đi ra
-may mắn mẹ tròn con vuông k sao cả chuẩn bị đồ đi
-cám ơn bác sỹ đúng rồi đồ( tôi mừng đến luống cuống) vào chị bảo tôi
-em bế bé đi Tâm?
-em ,em sao ( tôi sướng)
-uk em là 1 cô bé tốt tính chị muốn cháu dc hưởng đức tính của em em ạ
Tôi bế bé rưng rưng
-nếu được em làm mẹ đỡ đầu cho bé nhé
-em sao em làm mẹ sao?( tôi mừng rơi nước mắt dù thời gian ngắn ngủi nhưng bên những con người thật thà ấm áp bình dị tôi coi họ như gia đình)...hôm sau về nhà chị thở dài
-bh gánh nặng lên em rồi ,chị mới sinh k thể giúp gì dc chị thật vô dụng
-k sao chị chăm bé đi em đi làm đây em làm mẹ rồi đấy ( tôi cười sướng)
Đến chỗ làm ra về đi đường tung tẩy hát cuối bóng tối kiểu gì cũng có ánh sáng mình dc làm mẹ nuôi có con rồi ( tôi nhẩy nhẩy sướng)...đang đi trên đường 1 người đàn ông chạy qua kéo tay tôi ôm chầm
-ô tên biến thái này ( tôi đẩy a ta giữ) tôi thấy 1 đoàn xe đi qua anh ta nhìn tôi cười
-xin lỗi nhé tôi chỉ muốn trốn khỏi gia đình chút thôi ( tôi quay đi k thèm trả lời a ta kéo tay) đi chơi với tôi đi tôi sẽ trả cô tiền
(Anh ta khoảng 30)
-đồ biến thái dâm ô ( tôi đá thẳng vào hàng anh ta,a ta đau nhăn mặt ngồi khuỵ xuống)...mang đồ về tới nhà lũ trẻ đã chờ sẵn để dc ăn thấy chúng ăn tôi ra ngó bé
-chị đặt tên bé chưa?
-chị đặt là Naomi
-tên hay đấy chị ăn cái này đi cho nhiều sữa cô chủ quán cho em đấy
-em ăn chưa?
-em ăn ở quán no rồi ( thât ra tôi chưa ăn gì)...chị nghỉ đi em mang đồ đi giặt,trời lạnh tôi đói mà giặt đến đỏ ửng tay nhưng vẫn cố lầm bầm
-giảm eo mình đang giảm eo ( nói xong gục xuống ) k ổn ra bách hoá ăn tạm gói mỳ vậy...ra bách hoá tôi chọn món mỳ rẻ nhất pha nước sôi ăn tại đó luôn...đang úp mỳ sôi chân nhún nhún sướng vì sắp được ăn ,mở ra ngửi cười sướng rồi húp
-cô ăn ngon không
-ngon lắm ( bất giác trả lời là người đàn ông lúc nãy tôi sặc) a đi theo tôi đấy à
-tôi cũng vào ăn mỳ ( a ta dơ cốc mỳ lên tôi lườm a ta cười)
-nhà cô ở khu này à trông cô k giống ng Nhật ( tôi vẫn húp mỳ k trl) cô tên gì bao nhiêu tuổi có bạn trai chưa?( mỳ của anh ta úp như làm cảnh khiến tôi thèm)
-1 chồng 4 con roi ( a ta cười ngăt ngẹo)
-trông cô độ 18 -20 vậy 4 đứa con vậy mười mấy đã lấy rồi à
-uk dê sớm khổ vậy đấy,anh k ăn à hỏi mãi vậy ( a ta cười chảy nc măt)
-cô ăn đi tôi nhớ ra tôi k thích vị này
-thật sao phí của ( đang định ăn thì dừng lại) k dc biết đâu a cho gì vào ( gớm lúc cần thông minh thì chả thông minh)...xong xuôi tôi lau miệng anh ta mang ra 1 chai sữa mời tôi
-uống đi tôi mời cô chọn chai nào cũng được k lại nghĩ tôi cho gì
-thật à sao tự dưng tốt vậy
-bởi vì thấy vui vậy thôi ( tôi lấy 1 chai tu ừng ực trc mặt a ta choáng)
-tôi có thể xin cái này không
-gì vậy
-tôi lấy 1 chai mang về dc k?
-dc cứ tự nhiên ( tôi ôm chai sữa cười sướng)
-chắc đời vẫn còn có thạch sanh tôi đi đây cám ơn nhé ( a ta đơ vì k hiểu tôi nói gì còn tôi cầm chai sữa chim cút nhanh về cất đi để mai cho bọn trẻ)...Sáng hôm sau đi làm mở cửa thấy 1 đống sữa ở cửa và 1 đám người áo đen
-gì thế ( tôi bám tay vào cửa trong trạng thái tóc rối bù)
-cậu chủ nói đưa cô gái này về
-gì thế có nhầm người không ,này ( họ kéo tôi) toi còn cpi bữa sáng cho bọn trẻ các người nhầm ng rồi
-cậu chủ nói đúng là cô xin phép đi theo...họ lôi tôi đi tôi hét nhiều đến nỗi chán chả buồn hét ngòii thất thần..
-bỏ ra đi ngài bảo đón ta đúng k?nếu thế bảo 1 câu nhẹ nhàng hiểu k ( tôi hẩy vai họ) nhưng trông các ng k giống lính cho lắm?đến căn biệt thự người đàn ông tối qua ở bách hoá tôi chỉ
-ơ sao a lại ở đây
-à thì đây là nhà tôi
-uk thế a gọi tôi tới để khoe nhà anh à
-à không hiểu lầm rồi ( a ta cười) toi là Wai Fong ( người hong kong)
-khoai phộng à nhà a làm nông à
-k em thật ngây thơ ( a ta bc đến gần tôi lùi lại)
-gì thế tôi k có thời gian đùa đâu đấy tôi còn đi làm toi về đây ( tôi quay đi họ chặn tôi dơ tay vỉa võ đấm đá múa may) biết võ đấy tránh ra
-em làm ở đâu toi sẽ đưa em đi
-khách sạn to lắm 4 mặt tiền ( ý nói quán ăn ven đường)
-khách sạn 4 mặt tiền sao ( đồ ngu a ta suy nghĩ)... em k càn đi toi chấm em rồi
-chấm mút gì anh điên à tôi có ck rồi
-tôi tìm hiểu rồi em k ck con k ngy nốt lọt vào mắt tôi tiền tiêu cả đời k hết ,ối người mơ đấy
-anh khoai phộng này,tôi chỉ muốn sống yên ổn anh hiểu k?sông k phạm giếng tôi về đây
-tôi sẽ chu cấp cho 4 mẹ con họ sống thoải mái
-k cần có tay tôi tự làm được ( họ cho 2 cô gái kéo tôi đi) các người làm gì vậy điên rồi à...
-cố lên em a châm em ( a ta nháy mắt )
-tên điên kia k quen biết gì này ( họ lôi tôi đi tắm gọi mặc váy vóc đủ thứ tôi k mặc mặc lại đúng bộ của tôi)
Cô giúp vc: cậu chủ chấm sao cô lại bướng vậy thiệt thân
- a ta là gì mà chấm với mút
-cậu chủ n tiền lại uy quyền 1 ông chủ xã hội đen nổi tiếng hong kong sao cô lại từ chối thiệt thân
-cháu có ck rồi với lại chưa nc gì tự nhiên chấm đàn ông bh toàn tên khốn
-đừng nói vậy mà thiệt thân ...
Xong xuôi ra bàn ăn a ta chờ
-Sao e k thay đồ
-tôi có đồ sao lại phải mặc của ng khác anh đùa đủ chưa tôi muốn về toi có ck rồi thật đấy a ta giận đuổi tôi đi thôi
-vậy ck cô ở đâu tôi sẽ nc với ng đó cho
-a điên rồi gái có ck vẫn thích
-thì vậy đấy thích mẫu như em chỉ cần em nói ck em là ai tôi sẽ thương lượng hẳn hoi yên tâm
-a k găp dc đâu
-ai mà ghê vậy?
-tôi kb đâu cho về đi điên cả ngừoi ( toi vò đầu)
-đã dc anh chọn thì k ai cứu dc em đâu hiểu k? Trừ khi người đó là tối thượng
-thôi k nói nhiều tôi về đây ( quay đi họ bịt thuốc me vào tôi)
-chúng ta sẽ trở về Hong Kong làm đám cưới
-a điên rồi ( toi mê man)....tỉnh dậy thấy dc ngồi trên máy bay rồi anh ta ngồi đối diện
-sắp về nhà anh rồi em nói dc tiếng anh chứ?
-im ngay điên roi ( tôi há mồm ngạc nhiên tôi bị đem đi nc khác rồi)
-tôi k giấu em lần kết hôn này sẽ là lần thứ 7 tôi kết hôn và sẽ la lần cuối cùng
-cái gì ( toi thở mạnh) hãy yên lặng trả tôi về vị trí cũ vì ck tôi sẽ tìm tôi bất cứ lúc nào?
-a sẽ đánh gẫy chân nó e sợ k? Hoặc giết r phi tang ( a làm dc thì tôi ạ anh )
-ô lại có kiểu cưỡng hôn kiểu này à,lần nào cũng thế
-uk chỉ cần anh thích?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét