20/1/17

Đọc truyện Kiếp Yêu - Chương 18 (TG Huyền Thu)

Chương 18: Kiếp Yêu

Tôi ngồi cả đêm dưới hầm điện ngầm có 1 người đàn ông đi ra
-cô gái trông dễ nhìn đấy có muốn đóng phim cấp 3 không lương cao luôn
 -phim cấp 3 là phim gì tôi học đại học qua cấp 3 rồi ( trl ngu ngơ)
-là em đươc trình diễn hình thể 1 cách đẹp nhât trước ống kính rồi dc làm người nổi tiếng ( tôi dần hiểu)
-tránh xa ra đừng nói chuyện vs tôi ( tôi bỏ guốc chạy chân đất)...mẹ ơi lạnh quá...tôi chạy lên trên trời Lạnh tuyết rơi rồi ,1 người phụ nữ va vào tôi rồi ngã ra ,cô ta vứt lại chiếc ví cạnh chân tôi,,,cảnh sát chạy tới tóm tay tôi
-Bắt dc 1 đứa rồi ( ng con lại đuổi theo người lúc nãy) trông thế này lại đi móc túi à
-móc gì vậy mấy người hiểu lầm roi
-chứng minh hay thẻ sinh viên của cô đâu
-tôi k mang theo
-vậy lên đồn cảnh sát rồi gọi người nhà mang lên ,
-chú bắt vì tội gì
-chẳng tội gì cả nghi đồng loa vì k có giấy tờ gì giờ này còn ở ngoài đường...thê là tôi bị tóm lên đồn cảnh sát và tôi k cho được họ số,số Bác tôi lưu trong máy nên k nhớ,,,họ dốt tôi vào buồng tạm giam ,,,mấy cô gái trong đó đánh nhau cào xe nhau...tôi sợ ngồi co ro 1 ng to béo bảo tôi
-con kia lại đây ( tôi đi ra) đeo đồ đẹp đấy cho tao cái vương miện trên đầu đi
-vâng dc thôi ( tôi rút cho)họ đi ra tranh nhau cái vương miện ...rồi cào cấu mặt nhau...cả đêm tôi ngoi nghe họ la hét đến gần sáng thư kí đến thấy chị tôi mừng nhẩy lên
-chị đến rồi à ( chị ý khóc )
-khổ thân em quá chị xl giờ mới tới
-em k sao?
-trông em phờ phạc đi rồi kìa,xl tiểu thư
-đã bảo khi có hai ng gọi chị em thoi mà ,e k hiểu sao a ta lại đối với em nthe nữa ( tôi đi lên xe)
-đêm qua do ngài nghĩ cô ngại vào k hiểu ai nói chắc cô Linh nói cô quay về rồi nên ngài nghĩ cô về mặt khác tôi lại nghĩ cô đang ở bên ngài qua đêm bên đó nên k tìm ,sáng ra mới biết phu nhân đang loạn lên rồi nhưng tôi bảo cứ ở nhà chờ
-vậy sao a ta thậm chí đưa e đi mà cũng k qtam e về hay chưa nực cười thật ( tôi chảy nc mắt)
-em đừng buồn nhé ,chị thật sự xl đến chủ nhân ở đâu chị cũng kb
-k sao đâu chị đâu có lỗi,lỗi do em đáng lẽ e k nên đi...tôi nằm mà mệt mỏi nc mắt k ngưng rơi...về tới nơi Bác đã chờ ở cổng...
-cái con bé này cứ để ng khác lo sao k kêu lên lúc đó chứ
-con có kêu nhưng k ai để ý đến con cả ( tôi cười nhạt và bà dường như buồn lòng ) con mệt rồi tối nói nhé con muốn ngủ
-uk con ngủ đi về tắm rồi ngủ 1 giấc ngon lành nhé
-vâng ( tôi về tắm rồi lên giường đi ngủ nhưng vẫn tức)...a đúng là đồ khốn nạn đem con bỏ chợ ,k bao giờ thèm nhìn mặt...nói xong ngủ thiếp đi say sưa...mở mắt ra thấy anh ta đang ngồi cạnh giường
-ôi giời ( hết hồn k đeo mặt nạ) a đến làm gì ( tôi chùm chăn lên mặt)...a ta bỏ chăn ra nhìn tôi ...
-hôm qua ( định nói xong a ta k nói nữa)
-a k cần nói tôi tự hiểu rồi,1 thứ đồ chơi như tôi thì quên là chuyện bình thường thôi,chỉ có điều lần sau có ý đó thì cho tôi tiền còn đi đường chỉ vậy thôi ( nói xong nc mắt rơi tôi quay mặt đi)...
Anh ta đứng dậy đi ra ngoài k nói thêm gì ,,,tôi ngồi dậy đạp chăn ra
-tên khốn kiếp k thèm giải thích lời nào hắn quên cả mình...thư kí đi vào nói
-Linh có gửi quà cho em nói rằng xin lỗi tưởng hôm qua em về rồi mong em bỏ qua,điên thế chứ toàn giả tạo
-con quỷ cái ( tôi gào lên) em đói quá sao chị biết em ở đồn cảnh sát vậy
Thì thư kí của vua bảo chị vậy họ xem đươc camera trong thành phố mà ...
-Vậy là k biết anh ta có xem không,chắc là không có đoạn mình ăn khoai thôi xong nước mắt nước mũi,mà kệ đi chị em k quan tâm nữa dám đem em bỏ ở đường ,em đói rồi có gì ăn không chị ...có ng vào thưa
-thưa tiểu thư phu nhân có lệnh mời tiểu thư qua đó có việc và ăn mặc chỉn chu..
-có việc gì nhỉ chị biết k?
-chị không cũng k hiểu
-thôi e thay đồ đã nhé ...
Sang tới nơi thấy bà đang nói chuyện với 1 cô gái rôm rả
-Tâm cúi chào đi con đây là hôn thê của Ngài tên Yumy
Yumy: cô gái này là
-đợt tuyển chọn vừa rồi được chọn đấy con
-à vâng chào cô tôi là yumy
-vâng chào cô tôi tên Tâm tôi là người Việt ( cô ta cười gật gật có vẻ rất hiền)
Bác thấy Linh đến
-cúi chào mẹ ạ
-k dám cô đến muộn qua đấy ( cô ta nhìn yumy)
-còn đây là
-còn k chào đi đây là yumy hôn thê của Ngài đấy mới đi Anh về...
-à vâng chào cô tôi là Linh
-k cần khách sáo ,mẹ này các cô gái năm nay ít vậy ạ ( vậy mọi năm thì đông à)
-uk năm nay ngài chỉ chọn hai cô gái này ,đúng hơn Linh rất dc ngài ưu ái ( sao Bác lại nói vậy nhỉ còn Linh cô ta vênh mặt)...
-dạ vâng nên cũng đang mang thai con của người rồi ạ ( Yumy ngạc nhiên)...
-thật sao cô đã được ân sủng rồi sao( mặt yumy đổi sắc thái)...
Bác: Linh đang đươc ngài quý mên còn Tâm thì lâu rồi ngài k có gọi ( toii k hiểu bà làm vậy làm gì)...
Yumy: con qua chỗ ngài đây bác và mọi người nói chuyện đi ( cô ta đi đập mạnh qua vai linh hoá ra phụ nữ luôn có sự đố kị)...
Linh: con cũng xin phép bác về trươc đây
Bác gái: Tâm lại đây hú hồn ,con nhỏ yumy đấy trông hiền lành như vẻ thánh thiện vậy mà ngang tầm với con bé Linh đấy đều rất thủ đoạn dã man ,năm nào cũng khiến cho các cô gái sống dở chết dở đấy cũng may năm nay nó đi học lên cao
-vậy cô ta về nước hẳn ạ
doc truyen kiep yeu 18
Đọc truyện Kiếp Yêu 18

-không chắc ít bữa đi thôi vì Ngài có quan tâm đâu ở đây thêm buồn ,con sao rồi còn mệt không
-con khoẻ rồi k sao Bác lần sau đi đâu con phải mang ít tiền đi mới được
-k có lần sau đâu ,sáng nay nghe tin con hôm qua bị bỏ ở ngoài ngài rất tức giận ta phải gàn mãi đấy
-do anh ta chứ do ai mà tức giận cho con đi rồi k thèm để ý con
-đến đó chắc nó thấy có gì đó nguy hiểm nên mới vậy mà con nhưng k ngờ con bị lạc bên ngoài
-a ta vẫn dắt tay Linh đi vào mà thôi con k thèm nhìn mặt nữa
-rồi được rồi con để ai nghe thấy câu này tội chết đấy con,ta tin con trai ta làm gì cũng đều có lý do
-kể cả việc quên cả con ạ ( bà cười cười)...thư kí của bà chạy vào
-phu nhân tiểu thư yumy hôm nay dc ngài đồng ý cho nhập phòng rồi ạ
-sao,sao nó lại đồng ý như vậy nhỉ bao nhiêu năm nó đồng ý đâu ta phải đi xem tận mắt
-phu nhân thật sụ k tiện đâu ạ
-vậy thế nào mới tiện
-vậy cải trang đi ạ như ngươi Làm thôi ạ
-có lý Tâm đi thôi con
-thôi con k đi đâu?
-đi cùng ta phải xem rõ tn con k qtam đến ck con có tình ái với cô gái khác không à?
-a ta có coi con là gì đâu bác
-zời ạ đi thôi ( bà dắt tay tôi vào phòng thay 2 bộ đồ như ninja tôi phì cười)
 -có cần làm quá thế này k ạ
-thế k lẽ để bị phát hiện ta giấu mặt đi đâu được
-măc bộ này ạ ( tôi và bà đi thay trông như 2 con chim cánh cụt lạch bạch ì ạch thấy gớm)bác con thấy k ổn lắm( tôi phì cười)
-ta thấy ổn buộc cái này lên đi ( khăn buộc mặt mà bác buộc giữa mặt che hai lỗ mũi còn lại hở hết )
-buộc thế này liệu che dc k ạ con thấy như hai chiếc râu ý ạ
-dc theo ta có lỗi bí mật dẫn tới cung nó chỉ ta biết vì trc ta hay đến chỗ hoàng đế cũ bằng lối đó ( tức bố Binh)
-vậy đến thấy đúng cô ta ở đấy là về ạ
-đúng vì có thể nó phao tin làm ta hoang mang k dc hoang mang nhé con
-vâng con hoang mang gì đâu...bà dắt tôi đi đường k có ai mà bà cứ như nịnja nhẩy chỗ nọ né chỗ kia ( tôi phụt cười) có ai đâu bác
-cần thận vẫn hơn chứ ( ra chèo thuyền ì ạch) thấy thuyền anh ta đi tới tôi bảo bà
-chết rồi bác làm thế nào
-táp bờ cúi xuống nhanh lên...rồi tôi thấy tiếng đàn và yumy đang ngồi chơi vĩ cầm cùng họ thật là 1 đôi tài giỏi ...bà ấn đầu tôi xuống ...thuyền đi qua tôi và bà còn nín thở...a ta dừng gẩy đàn rồi bảo thư kí:
Trái tim con người rất là nhỏ, nó nằm trọn trong một bàn tay. Nhưng mà dục vọng con người thì có thể rất là lớn giống như con rắn muốn nuốt cả con voi....
Thư kí: vâng thần xin cám ơn lời chỉ dậy của ngài sẽ ghi nhớ ạ ( ý nói mình hay yumy vậy)...a ta tiếp tục gẩy đàn và đi thẳng Bác nhổm lên thở
-Chết mất ý nó nói ai ý nhỉ
-a ta biết con và bác nấp trong thuyền rồi ạ
-kb nữa chắc không ( nghi bị biết r lắm) ...đến cung anh ta tôi thấy Bà chỉ trỏ...
-ta đi lối này con đi lối kia tách ra tránh lộ thấy nó 1 cái báo ta luôn nhé
-vâng nhưng làm gì ạ
-thì cứ làm đi rồi làm gì tính sau
-vâng...tôi mon men ra ở đây rộng quá đằng trước có quân lính...thấy tiếng người lại gần chỗ tôi...tôi mở cửa 1 phòng vào...tối om tôi lấy điện thoại soi lên thì giật mình 1 căn phòng như dành cho phụ nữ : ai đã từng ở đây vậy?soi lên tường tôi thấy có rất nhiều bức tranh vẽ chỉ 1 người con gái rất đẹp mỗi bức là 1 sắc thái khác nhau khi cô gái ngủ khi ăn khi viết khi cầm máy ảnh,,,cô gái này là ai nhỉ,,,tôi thấy 1 bức vẽ dở chỗ này là rất giống cái gò dưới cây hoa bằng lăng và mặt hồ người con gái đang ngồi gẩy đàn ánh mắt hạnh phúc...tôi thấy Lính đã đi liền chạy ra ngoài ,cô gái đó là ai nhỉ...nét vẽ của người vẽ cũng rất tỉ mỉ khi vẽ cô gái đó,lại thấy Linh tôi chạy tiếp vào nhà tắm ,,,hồ tắm của anh ta thật rộng ( khiến tôi nhớ lại đêm lần đó)...cánh hoa lần này là hoa cúc nước đột nhiên sùng sục lên ...ô sao vậy nhỉ ...Có tiếng người đi vào ...vì cuống hoảng tôi nhẩy mịa xuống hồ tắm nín thở rồi lại mon men gần mép để thở thấy bàn chân,k lẽ anh ta xuống tắm chết rồi ( tôi lại ngụp xuống) có tiếng yumy
-Ngài k có cầm em giúp không ( a ta k trl chỉ có thư kí trl thay)
-lúc tắm ngài muốn dc yên tĩnh

Đọc tiếp: Chương 19: Kiếp Yêu

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Đọc truyện nhanh tại facebook tác giả: Huyền Thu