Chương 25: Kiếp Yêu
-sự thật là không thưa cô ( tôi tái xanh mặt a ta quá phũ)-vậy cậu còn giữ con bé ở lại làm gì để phục vụ cậu sao?( mẹ tức đứng dậy)
Phu nhân: kìa chị bình tĩnh đi ( a ta vẫn ngồi đó uống trà và nhìn tách trà cười)...
-con Tâm đi lấy đồ về ngay cho mẹ
-kìa mẹ
-về ngay nếu k ta sẽ để chết cho con xem ( a ta điên lên cả nhà m chết đấy mẹ ạ)
Phu nhân: tôi sẽ nói rõ vs chi sau mà
-tôi rất quý chị nhưng cái này k được ,con gái chỉ có 1 thời thôi nó k thể chỉ là bạn trai rồi ở với nhau như vk ck mãi dc dù chị có giàu cỡ nào nhưng nếu k có ý lấy con bé thì hãy để con bé đi đi ( mẹ kéo tay tôi,tôi rụt lại)
-con k về đâu mẹ ( a ta vẫn ngồi đó cười tôi quay ra lườm ,mẹ tát tôi
-mày sẵn sàng vì đàn ông hả Tâm
Co tinh: kìa sao lại đáng nó để yên khuyên bảo chứ em thật là
-mày quỳ xuống cho tao,mày ngủ với nó nên mày k dứt dc nó đúng k( toii quỳ xuống)
-k phải đâu mẹ ơi ( tôi bám tay mẹ phu nhân ngại k dám len tiếng nữa)
-mày ở đây gần 1 năm rồi nó chán mày rồi hiểu chưa?mày thât hư đốn mà ( mẹ gạt tay r tôi khóc nức nở)
Anh ta bảo tôi
-Lại đây ( tôi quay ra lườm a ta chống tay lên bàn cười nhẹ)
Mẹ: nào bh mày chọn đi 1 là tao 2 là thằng đàn ông k cần cưới mày
-con k có mẹ ơi con cần mẹ mà
-vậy sao mày k dám nói mày chọn mẹ mày,mày ở đây ăn sung mặc sướng ở nhà vs tao m khổ nên mày muốn dứt tao đi đúng k?
-k đâu mẹ
-từ giờ phút này tao k còn là mẹ mày tao sẽ từ mày,tao và cô tình sẽ chỉ còn cái thư là con mà thôi
Cô tinh: em vớ vẩn gì thế con bé sợ rồi đấy
-về thôi e sẽ coi như k có đứa con như nó
Phu nhân : vc này vc lớn chị đừng nóng dc k?
-chi hãy hỏi con trai chị đi
-mẹ ơi con sai rồi con xl mẹ ( mẹ gat tay tôi quay ra đến cửa mẹ ngất)...mẹ mẹ ơi ( phu nhân và cô tình chạy ra) tôi gào ầm lên ôm mẹ...con về con về mà mẹ nếu mẹ k tỉnh con sẽ chết đáy mở mắt con xem nào mẹ....( tôi hét ầm lên)...a ta vẫn ngồi đặt tách trà xuống ...tôi đứng trước mặt anh ta chỉ thẳng mẹ và phu nhan đua mẹ tôi đi...
-néu mẹ tôi có vấn đề gì điều đầu tiên tôi sẽ làm là rời bỏ anh ,a gọi mẹ đến khién tôi cảm động nhưng sự thật a là 1 con người vẫn tàn ác kể cả trong lời nói
-sự thật ta k cưới em ta k hề nói dối và đối vs ta mẹ em k qtrong hiểu không lại đây chỉ càn hầu hạ ta tốt là đủ
-kết thúc đi tôi k muốn nhìn thấy anh
-người đâu lôi cô ta về cung cấm cung cho ta k có lệnh của ta cô ta k dc phép ra ngoài...
-a k có quyền ( họ kéo tôi đi) tại sao a lại làm vậy tại sao a hết lần này tới lần khác muốn tổn thương tôi...( tôi gào lên)...và họ đưa tôi về cung và cấm k cho tôi ra ngoài,mẹ ra sao rồi mẹ ơi ,tôi đập cửa con đã sai khi tin anh ta rồi mẹ ơi mẹ đừng ốm con xin mẹ ( thư kí đi vào) mẹ em sao rồi
-mẹ e ngất chút thôi,phu nhân sẽ đưa mẹ em sang đây e đừng lo chỉ em k dc đi đâu thôi...lát sau mẹ tôi đi sang phu nhân và cô tình đung bên ngoài
-Ngay từ đầu khi thấy nó ta đã biết nó có nét k giống người thường tại sao con ngu dốt để lọt vào mắt nó cơ chứ ( phu nhân đã nói cho mẹ)
-con sai rồi mẹ ơi mẹ đừng buồn vì con
-mày xem mày ở đây sung sướng như công chúa thế nay Ai nhìn vào mà k thấy mừng nhưng nó là Vua con ạ ,tại sao đến mơ ta cũng k tưởng tượng đươc có 1 vị vua thế này còn tồn tại
-con sai rồi mẹ ơi con sẽ cố thoát khỏi anh ta
-muộn rồi con ạ ,đời con thế là hết rồi con với tới nó là khoảng cách quá lớn,ta chỉ mong đến khi chết còn nhìn thấy con trở về
-con sẽ về mà mẹ đừng nói vậy mẹ ơi ( tôi ôm đầu)
-phu nhân mời ta ở lại chơi nhưng có lẽ k còn tâm trạng dù vậy mẹ vẫn muốn con khoẻ mạnh về ăn tết với mẹ cố lên con ,nó có uy quyền mọi thứ chúng ta thấp kém chỉ dc nghe lời cố sống về vs mẹ nghe con( nghe mẹ nói tồi quỳ sụp xuống)
-con nhất định sẽ về mọi cách con sẽ về với mẹ
-phải khéo con ạ,mẹ thật sụ sốc khi bạn trai của con mình lại là 1 vị vua nhưng đó là số mệnh ,thôi mẹ và cô tình đi ngắm hoa đây còn đi thăm quan nhiều nơi ( mẹ cố nói cho tôi vui)
-vâng mẹ đi đi,đi chơi ăn nhiều món ngon mẹ nhé đây là thẻ của con
-k cần tiền con đưa vãn còn nhiều phu nhân cũng sẽ nói đưa chúng ta đi nên con đừng lo dù sao ta thấy đỡ tâm trạng rồi mẹ đi đây nhớ về đấy ( mẹ vuốt má tôi thấy mẹ bc ra cửa mà tôi như rụng tim vì quá đau lòng...3-4 ngày liền tôi lại k ăn và đóng cửa nhốt mình lại,a ta cũng k có lênh cho tôi ra ngoài...
Thư kí: e cứ thế này thi sao có thể về gặp mẹ được
-tại sao Linh hay yumy hay azami đều dc về dễ dàng còn em thì k hả chị,a ta nói em có vẻ là gì đó a ta đứa em vào rừng mơ rồi lại ném em xuống vực k thương tiếc
-cái đó chị k rõ được nhưng em nên giữ sức khoẻ trơi sao người nóng vậy...( tôi đứng dậy đi lảo đảo gọi cho mẹ)
-mẹ cpi lên sân bay rồi phu nhân cpi nhiều đồ quá mẹ và cô tình đang chật vật đây con khoẻ không cố để về nhà nhé
-con biết rồi mẹ ...( vừa cúp điện thoại tôi ngất ngã lăn ra)...
Tỉnh dậy thư kí và phu nhân nhìn tôi buồn buồn...
-con muốn chết sao mà nhịn ăn như vậy?
-nếu chết dc con cũng muốn bác a
-con k mạnh mẽ lên thì mẹ con sống sao được con có muốn vĩnh viễn k gặp lại đươc mẹ con không?
-k con muốn gặp mẹ mà
-vậy tại sao con k khéo léo hơn nó là Vua bác bảo con nhiều rồi nó kp ng bt và những gì nó làm và nghĩ sao chúng ta có thể đoán dc lựa mà sống đó là cái khôn khéo con ạ
-con đói rồi bác ăn vs con nhé ( thay đổi ngạc nhiẻn) chị mau làm đồ ăn cho em em cần sống đề về với mẹ đúng không
-uk chị cpi ngay đây
![]() |
| Đọc truyện Kiếp Yêu 25 |
-bác cho con mượn hết sách trong phòng bác nhé con muốn đọc hết
-uk ( bà thấy tôi phản ung lạ lùng)
1 tháng trôi qua tôi ăn rồi đánh cầu lông trong khuôn viên lệnh cấm vẫn diên ra,tôi về tôi đọc sách đến muộn ngồi bên hiên úp sách vào mặt rồi ngủ gật mất...đang ngủ mê man thấy mát mát mặt rồi như ai đó đang sờ lên mặt mình...tôi mở mắt thấy anh ta đang định sờ tay lên tóc tôi,thấy tôi a ta thụt tay lại còn tôi vôi đứng dậy quay đi...a ta giữ ôm tôi từ đằng sau...
-thấy ta em k vui sao?
-không ( trl thẳng thắn a ta cười)
-hôm nay ta sẽ ngủ lại đây ( nói xong a ta vào bỏ áo và lên giường nằm )...a ta đi vào còn tôi ngồi ở bàn
-Lại đây ( chỉ có câu này là nhanh tôi ấp úng) ...bc đến gần đến giường anh ta kéo tôi nằm xuống rồi nằm lên tôi)tại sao em luôn Chống đối ta em biết ta k thể làm gì em nên em đang thể hiện với ta sao?
-tôi mệt rồi tôi muốn ngủ ( nhớ lại lời phu nhân và mẹ dặn phải khéo để dc về) tôi quay mặt đi...a ta bắt đầu kéo áo tôi ra...
-ta muốn có em đêm nay
-tôi có điều kiện ( a ta cười to) tôi muốn đươc về Việt Nam ăn tết với mẹ có dc k?
-ta sẽ đón mẹ e sang
-tại sao a cứ mãi giữ tôi lại vậy tôi muốn về quê ăn tết ( a ta bật dậy)
-k được nếu ta nghe thấy em muốn về ta sẽ giết hết cả nhà em ( a ta bc ra cửa vs giọng nói lạnh lùng)...tên khốn kiếp hắn chỉ muốn mình trong tầm mắt hắn,làm thế nào đây?
Hôm sau phu nhân đến dặn dò tôi
-Tâm này dù sao mẹ con cũng biết Bình là ai rồi nên ta có dặn mẹ con giữ kín nếu k tội chết đó con
-vậy a ta biết k bác?( tôi hoảng hốt)
-cái này ta k rõ nhưng k có j qua dc mắt nó,nếu nó biết thì nó đã có lệnh rồi đúng k?
-chắc k rồi bác đó là mẹ con mà ( tôi nói r ngập ngừng a ta thật sự biết sẽ giết chết mẹ mình mất )...hqua con có xin về quê rồi nhưng k dc a ta còn nói nếu nhắc lại sẽ giết cả nhà con nữa,con muốn vè nhà tại sao lại khó khăn vậy bác
-ta k rõ nhưng có lẽ ta nghĩ nó muốn giữ con bên cạnh thât rồi ta cũng k hiểu nó muốn gì thật tâm nó k ai hiểu dc cả
-chắc tại thấy con thú vị ( đang nói tôi buồn nôn oẹ)
-k lẽ con có
-sao ạ ?( tôi hoang mang)
-gọi ngươi tới khám ngay cho ta
Bác sỹ tới khám và tôi thử thai kết quả k có thai,phu nhân buồn rầu thở dài sao lại k có nhỉ
-con k biết nữa
-đêm đó ta tính chu kì của con thì nó phải là ngày chuẩn chứ nhỉ ( chu kì của tất cả nữ nhân đều dc ghi chép lại)
-cái đó con k rõ ,sáng hôm đó bác còn gửi thuốc cho con uống tiếc quá con lại làm bác thất vọng
-thuốc nào ta đâu có gửi
-có mà 1 hầu gái vào bảo con phu nhân bảo uống
-k ổn rồi ta k có bảo ai hay gửi gì cả người đâu điều tra cho ta cung nữ nào đưa thuốc... k ổn rồi con con k mang thai dc rồi
-sao vậy ah
-đó chắc chắn là thuốc ngừa thai ai đó đã biết con dc ân sủng hoặc có thể kb nhưng họ phòng
-ai lại dám làm vậy ạ
-ta kb còn chờ sợ thật ai lại dám mạo danh qua mặt ta ( 1 lát sau)
Thư kí phu nhân: thưa phu nhân cô hầu gái đó đột nhiên mất tich theo camera thì cô ta đã dc xuất cung
-ai cho cô ta lệnh xuất cung ngoài ta được
-cái đó thần k rõ thần sẽ cho ng tìm cô hầu gái đó ngay bh
-dc rồi nhất định phải tìm ra thât xảo quyệt dám ma qua mặt ta ( phu nhân cầm bóp nát trái quýt khiến tôi giật mình)
-bác xin cho con hết lệnh cấm đi dc k ạ con bi bách quá rồi
-con muốn đi đâu cái này ngay bh ta sẽ đi xin ngài cho con
-con muốn đap xe đi quanh đây
-xe đạp sao?
-vâng thể dục luôn mà
-dc ta đi ngay đây có j sẽ cho ng báo cho con còn từ nay về sau khi dc ngài ân sủng k dc uống gì nhớ chưa?
-vâng con nhớ rồi ( bà ra đi tôi thấy chốn này thật đáng sợ)
Thư kí: phu nhân chưa kịp đến thì có lệnh em dc ra ngoài rồi
-thật sao cứ như a ta hiểu rõ chúng ta vậy ,đi thôi em muốn đạp xe đua chứ
-uk đi nào ( tôi và thư kí mỗi người 1 chiếc xe đạp ra bên ngoài tôi gào ầm lên)
-tự do muôn năm ( rồi cười tươi đúng lúc a ta đứng phía dưới hồ đang đọc gì đó ,thấy a ta tôi quay đi)
Thư kí: em lại k chào ngài rồi
-bỏ qua đi đua thôi ...tôi lấy hết sức đạp đến vã mồ hôi chị thư kí cũng vậy chốn hậu cung náo loạn vì tiếng của tôi và chị thư kí...đi qua có ng chặn xe
-tiểu thư azami có lệnh mời tiểu thư sang bên kia uống trà đàm đạo( lắm nhọt mất vui)...
Thấy Linh đi qua azami tiện gọi luôn Linh
-Hai người vào cung trước tôi nhưng thứ bậc tôi lại cao hơn chỉ sau yumy mà hiện tại chị ý hiện đi vắng nên mọi vc sẽ do tôi quản lý các chị nên chú ý đừng làm khó tôi
Linh: xong chưa tôi về đây
Azami: đứng lại ta chưa nói xong vả miệng
Linh: đừng có hạnh hoẹ ai dám động vào ta ( azami tiến lại tát Linh mặt cô ta hoàn toàn thay đổi k giống như trước k hiền lành chút nào)
-láo xược mang tiếng con quan chức mà lại tỏ rõ thái độ của đứa vô học...
Linh: cô ai cho đánh tôi hả ( Linh gào lên )
-mang roi ra đây cho ta tự ta sẽ xử lý đê k tủi hổ ( họ mang roi ra) tôi gàn
-kìa chị azami Linh đang mang thai nên nhẹ nhàng
-im mồm đến lượt cô nói à?
Linh: cô cố tình gây sự à,k ai xâm phạm đến ai cô đừng để tôi báo cáo lên ngài, mới lên mà cô đã tỏ vẻ hơn cả yumy rồi đấy ( Azami xông thẳng vào quật liên tiếp vào ng linh k ai dám can tôi che)
-chị Linh đang bầu giai đoạn đầu rất nguy hiểm
-kp vc của cô hay thích chịu cùng thì tôi cho hai người thoả mãn ( linh đứng dậy cầm roi trợn mắt nhìn azami)
Linh: gọi phu nhân tới đây
Azami: phu nhân đi vắng rồi hiểu không ( cô ta cười đểu rồi đạp thẳng vào bụng Linh)...Linh lùi lại trượt chân phía sau là dốc tôi chạy lại giữ tay...
Azami: ai ra giúp nó thì chịu đòn ,( cô ta vẫn cầm roi tiến tới vụt tôi tay tôi giữ tay Linh và nhăn mặt)thư kí của tôi và Linh kêu lên ,azami sai người vả mồm họ cô ta thật kinh khủng
-xem mày giữ tay nó dc bao lâu
Linh: làm ơn giữ chăt tay chị,nếu ngã xuống chị có thể xẩy đấy
-cố lên chờ người tới ( tôi vã mồ hôi còn azami cứ quật tôi)
-ái chà bênh nhau gớm đúng là chị em ...tôi k giữ dc tay Linh cả 2 kéo tuột nhau lăn xuống dốc hoa mặc dù đoạn này là bãi cỏ nhưng dốc như khi ta đứng trên đê vậy....thư kí của tôi và Linh hét ầm lên : hai tiểu thư trời ơi...khi lăn tôi vẫn cầm tay Linh
Linh: tâm làm ơn cứu con tôi ( Linh ôm bụng kêu đau đớn)...còn tôi đập trán vào thành nên bị chảy máu tôi rách cả chân nhưng vẫn cố bò ra chỗ Linh và hô
-Mau tới giúp ( k ai dám tới chỉ có thư kí của tôi và Linh chạy tới)
Azami: đây chính là cái giá của các người ( cô ta vứt que đi)...tôi đứng dậy dìu Linh ...họ đưa linh về cung cấp cứu ...bác sỹ đi ra nói cái thai đã hỏng ,,,tôi ngồi bệt xuống ở bên trong Linh gào thét ...
Linh: k k thể nào con của tôi đó chính là sợi dây nối tôi với ngài k thể ( thấy tôi cô ta tóm tay) Tâm hãy cứu con tôi cậu cứu tôi rồi thì hãy cứu con tôi ( cô ta hoảng loạn)
-chị hãy cố gắng đứa bé đã k còn
-azami ta phải giết nó con khốn kiếp
-chị yêu lắm k dc đâu e sẽ đi báo cáo lên trên
-con của tôi ( Linh gào lên rồi ngất lịm đi)...tôi cay cú nắm chăt tay ra cung vua thì thấy azami đã ngồi đó quỳ chịu tôi ( làm trò )
-Lỗi của em thưa ngài do em sai e k nên tức giận với Linh ,mn có mặt ở đó đều hiểu do Linh xông tới đánh em ( k đúng cô ta nói láo)...tôi xông vào chỉ
-cô nói láo ( cô ta khóc) có tôi ở đó cô đã đánh Linh còn gì ( a ta ngồi vẫn đọc sách k phản ứng)
Thư kí vua: cô và măt tiểu thư sao vậy tiểu thư Tâm ( a ta liền quay ra nhìn)
-azami lúc đó do Tâm giằng co nên Linh vụt nhầm vào Tâm ( quá điêu)
-cô thật sự quá dối trá ,chính cô vụt lên Linh còn Vụt cả tôi nữa
-kìa chị mới vào cung đâu có thù oán gì sao hai người lại liên kết đổ cho chị vậy
-chị quá dã man sống thật thà 1 chút đi ( a ta gập sách )
Vua: Thư kí phu nhân đi đâu rồi
-dạ ra ngoài đi dự sự kiện rồi ạ
-vậy thì azami có quyền trong hậu cung ( cô ta khóc lóc)
Azami: thấy có lỗi lắm thưa ngài e đã sai khi k đứng im để Linh đánh( con ngậm máu phun người)
-linh đa xảy thai rồi đấy chị biết k ? ( cô ta vừa cười r lại khóc còn a ta k qtam đến điều tôi vừa nói)
-sao trời ạ chị lớn tội rồi do chị hết ( a ta đi ra chỗ tôi rồi nhìn bảo azami)
-lui về đi hãy tự kiểm điểm cho ta và hãy nhớ cô có thể vào dc đây vì lẽ gì nữ nhân nào cũng có thể đánh đập tuỳ ý ta k qtam nhưng cô gái này ngoài ta ra k ai dc phép hiểu k?( ý nói tôi ,azami nắm chặt tay tức giận)
-dạ em xin nghe ạ e sẽ lập tức quay về đóng cửa sám hối ( đi qua tôi cô ta trợn mắt rồi lườm) ...a tơ dơ tay ý bảo người hầu lui đi ...tôi quay đi a ta kéo rồi sờ lên vết quật
-tại sao em k tránh?
-vc đó qtrong hay sao a vừa mất con đấy ,Linh đang rất đau đớn ( a ta cười nụ cười ghê sợ)
-việc của em là về ăn ngon ngủ tốt và phục vụ ta còn về cô ta đứa trẻ đó đáng lẽ ngay từ đầu k nên tồn tại ( a ta quay đi tôi ngồi bệt xuống)...K lẽ anh ta đã biết Linh sẽ k giữ được đứa bé đó,vậy chốn này là gì là tranh đấu bỏ mặc con người k thương tiếc hay sao?tôi quay về cung đờ đẫn
Phu nhân qua: lớn chuyện rồi con ơi Linh nó như phát điên rồi
-sao rồi bác
-qua xem nó đi con ( bà dăt toii qua cô ta ngồi cười cười)
-Tâm à cô cứu con tôi rồi mang đi đâu rồi đúng không,nuôi lớn hộ tôi nhé ( Mẹ Linh vừa tới khóc nức nở)
Mẹ Linh: con yêu rồi con sẽ lại có thôi mà
Linh: ngài thậm chí còn k đến thăm hay 1 lời hỏi han con làm sao bây giờ hả mẹ con thật sự yêu ngài ( tôi giật mình và cảm thấy sốc)
-nín đi con ngài bận thôi
Phu nhân: phải rồi con nín đi con rồi sau sẽ lại có ( nay phu nhân ngọt)
-con có việc muốn nói riêng với tâm ( mn ra ngoài) cô cẩn thận đấy Tâm azumi cô ta k phải kẻ tầm thường đâu?
-tôi k sai tôi k sợ
-vấn đề k phải sợ mà cô ta biết rằng ngài đang chú ý đến cô và tôi cũng biết đêm tôi dc ngài ân sủng ngài đã say rượu dù tối om nhưng cử chỉ ngài đa gọi tên cô ,lúc đó tôi đã rất hận cô nhưng giờ thì cô lại sẵn sàng cứu tôi ,tôi cảm thấy hổ thẹn
-k sao là tốt rồi,tôi sẽ chú ý cô nghỉ ngơi đi
-tôi ước ngài đến thăm tôi dù chỉ 1 lần ( linh quay đi rơi nc mắt) ...ra về lòng tôi nặng trĩu ,gặp yumy quay về cô ta bảo tôi
-linh mất con roi sao?
-vâng
-thật khổ tâm ,ta đi xem đây ( họ thật ra đều mừng đều giả tạo)...
Về phòng nằm mà tôi sôi máu,tại sao tất cả chỉ vì anh ta mà phải đau khổ,tên khốn nạn tại anh cả...nói xong người bên cung vua tơi
-xin tiểu thư chuẩn bị ngài có lệnh tối nay tiểu thư nhập phòng
-chuyển lời ta mệt
-dạ sao ạ cái này...( người đó ấp úng)
Thư kí: sao e nói vậy
-e ốm và k có sức khoẻ nên k thể hầu hạ ngài được.... tên đểu người vùa xảy thai xong anh ta gọi người khác ngay được...
-em muốn mn chết hết sao?ai lại trái lệnh bao giờ...
-em ngủ đây ,a ta nghe thấy mệt sẽ k còn hứng đâu...đêm ngủ mơ màng lại thấy lạnh ( lấy tay kéo chăn thì k thấy chăn đâu tôi bật dậy) ơ đây là đâu ( tôi đang nằm trên chiếc gò cao dưới cây )...Hoa bằng lăng...tôi bật dậy k có ai cả ...
-có ai ở đây không,anh đâu rồi sao tôi lại ở đây ( tiếng sao trên cây tôi ngó lên thấy anh ta thất thần ngòi thổi sáo) ...đôi khi tâm trạng anh ta thật kì lạ...tôi treo lên cây...) tôi chưa bao giờ sợ ngán cây nào mà cây này khó chèo vậy...( a ta nhìn tôi 1 lúc ) gì vậy mặt tôi dính gì à?( a ta sờ tay lên mặt tôi và cười)
-có đôi khi những thứ cô muốn nó sẽ không thể nào đáp ứng được vậy mới có từ sinh ra đó là "ước mơ" và "ước mơ" của cô là gì?
-là mẹ được sống mạnh khoẻ hạnh phúc
-còn gì không?
-không chỉ đơn giản là vậy thôi?( a ta tiếp tục thổi sáo và tôi ngồi nghe dưới tán cây hoa bay bay trong gió)
Tôi hỏi a nhé hôm nay là ngày gì vì khi có vc gì đó đăm chiêu a đều tới đây...à mà ước mơ của anh là gì ,mà a thì càn gì ước( a ta dừng thổi)
-săp sang năm thứ 9 rồi kỉ niệm là thứ ta khó quên đó là thứ thuốc đôc tàn ác nhất nó gặm nhấm tâm can con người và ước mơ của ta chính là làm 1 người bình thường (ánh mắt đăm chiêu đó như nói lên điều gì nhỉ)...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét