2/2/17

Kiếp Yêu (Ngoại Truyện Phần Cuối) - Tác Giả Huyền Thu

Kiếp Yêu❤( ngoại truyện phần cuối)

Tiếng kêu của tôi giọt nước mắt chảy từng giọt,tâm ý của con người thật đang sợ đáng sợ hơn đó là lòng đố kị là sự gen tuông mù quáng
-Các người không được động vào tôi mau bỏ ra hãy để tôi đi thì các người sẽ được yên ổn ,làm ơn
-chúng tôi sẽ nhẹ nhàng nên trật tự đi
-không được,anh đang ở đâu hãy tới cứu em ( tôi nhắm mắt họ kéo tôi lên bàn giữ chặt tay và bắt đầu giữ chân tôi)...tiếng dao kéo được chuẩn bị ,tôi gọi hiền) chị làm ơn dừng lại đi con của tôi vô tội,dù chị cố giết tôi bao lần vì gen tuông tôi cũng đã bỏ qua,nhưng đây là con tôi chị hãy tỉnh táo lại đi ,làm ơn đừng hại con tôi ( cô ta đứng bên ngoài nói vọng vào)
-xin lỗi ngài đã không cần chị,tất cả chị sẽ cho kết thúc sai lầm của em đó chính là dám cướp đi ngươi yêu của chị,ngày mà chị tự đâm vào bụng đó chính là chị đã nghĩ ngài lên ngôi sẽ rời bỏ chị nên chị cố tình để ngài mãi mãi không quên chị nhưng thật không ngờ ngài lại rời bỏ chị đó chính là sai lầm để dẫn đến việc có em ngày hôm nay.
-chị đúng là 1 người phụ nữ độc đoán,tôi coi thường chị
-coi thường sao ,cám ơn quá muộn rồi mau giải quyết đi ( vừa nói xong tiếng người bên ngoài)
Hiền: sao mẹ lại tới đây
-đồ rắn độc ( là phu nhân phu nhân tôi gào lên gọi)
-bác ơi cứu con ( bà mở cửa vào,người trong cung đều bắt hết lấy bác sỹ và y tá ,tôi ôm bà khóc to) con sợ quá may có bác
-đừng sợ may là ta đến kịp,con rắn độc kia sẽ phải trả giá
Hiền: Vậy sao con cần ngài xử tội,con muôn chết trong tay ngài
-không ngờ lại đưa 1 con quỷ về nhà như vậy,con của ngài và quý nhân mà cô dám làm những việc tày trời thế này ,mau bắt cô ta đưa về cung ( Hiền cười)...ngài đang chờ tất cả ở cung rồi ( tôi ngạc nhiên)
-tại sao bác biết
-mọi hoạt động của con đi đâu ngài đều biết nhưng không nghĩ con rắn kia nó lại dám làm thế này?
-chị ta thật sự đã đánh mất lý trí rồi bác ạ
Về tới cung Hiền được đưa về cung của ngài còn tôi và phu nhân đi theo sau,,,ở hoa viên ngài vẫn đang ngồi tĩnh tâm suy nghĩ gì đó nhưng không thể đoán được vì ngài đang đeo mặt nạ,...
Phu nhân: con rắn này nó ( ngài dơ tay)
-lui hết đi
Phu nhân: không được cái này không thể tha cho cô ta dễ dàng được
-ta bảo lui ( a ta quát lên),,,tôi kéo tay phu nhân quay đi)Tâm ở lại ,lại đây...tôi đi ra chỗ a ta còn Hiền thì đang bị trói tay,a ta tiến ra chô Hiền bỏ trói ( Hiền cười) ,,,tôi quay đi không nói câu gì
Hiền: anh sẽ giết em chứ ( ngài bỏ mặt nạ rồi cười nhếch mồm thản nhiên)...
-Ta sao nỡ giết em ,em là 1 cô gái có ăn học,có 1 tấm lòng nhẹ nhàng như cơn gió,yêu và hận nó đã đi kèm và ăn sâu trong tâm trí em,oán hận lớn nhất của đời người đó là có duyên mà không phận,lúc đầu ta đã nghĩ ta và em đúng là có duyên và không phận ( Hiền sợ hãi khi nghe ngài nói từ tốn) nhưng có lẽ ta đã sai,sai khi vẫn còn chút lưu luyến với em ( ngài vuốt tóc hiền cươi nhẹ nhưng khiến Hiền sợ hãi) nên để sự việc ngày càng nan giải em nghĩ em sẽ hại được người mà ta yêu sao,không hề sự việc luôn nằm trong tầm kiểm soát của ta ,tình cảm mà ta dành cho em lúc này là sự thương hại,thương hại 1 cô gái với tham vọng chiếm hữu người khác bằng cách giết người nhưng em đã đi quá giới hạn hết lần này tới lần khác ta sẽ chỉ còn cách khiến em vĩnh viễn tránh xa ngươi mà ta yêu ta sẵn sàng chết vì cô ý thì có lẽ gì mà ta không thể giết em chỉ là ta thương hại mà thôi hãy nhớ kĩ ( Hiền chảy nc mắt vì những câu nói của ngài)...ngài đứng dậy nhìn Hiền vẻ khinh miệt,,,Hiền tóm chân ngài
-Hãy giết em đi tại sao a lại nói đó là thương hại tại sao a lại nói vậy ?
-Ta đã nói với em ai mới là người ta yêu nhưng em cố chấp sai càng thêm sai,
Thư kí vua: thưa ngài thuốc độc đã được mang tới
-Được vậy hãy để em tự rời xa anh đi,kể cả linh hồn hay thể xác hãy tránh xa người mà ta yêu tất cả về em ta sẽ quên hết không chút vương vấn vì em không xứng đáng để ta lưu luyến ( tôi keo tay ngài)
-em có thể nói không,hãy tha cho chị ta ( ngài gạt tay tôi)
-em mau về nghỉ ngơi đi
-em không muốn cứ oán hận mãi thế này hãy để chị ý ra khỏi cung và như vậy chị ý sẽ không bao giờ gặp em được ,sai lầm của chị ý chính là yêu 1 người quá nhiều đến mù quáng ( Hiền nhìn tôi rưng rưng)
-Được vận mệnh của em đã được quý nhân cứu hãy biết ơn người có tấm lòng như Tâm không oán trách không gét bỏ không sầu bi
-có em có sầu bi ( tôi nói khiến ngài suýt bật cười rồi quay đi nắm tay tôi )
-ta về nghỉ ngơi thôi sắp đến lễ kết hôn rồi
-anh về trước đi em còn có vc muôn nói với Hiền( hiền ngồi im k nói gì)...
Hiền: em đừng nghĩ em cứu chị mà chị phải khúm núm em
-em không cần chị khúm núm,em chỉ muốn nói rằng,tình yêu mà chị dành cho ngài chị hãy cứ giữ trong lòng kể cả ngài k còn yêu chị nhưng đó sẽ là hồi ức ở 1 nơi nào đó trong tim chị,còn bây giờ chị hãy sống với hiện tại vì có người vẫn sẵn sàng chết vì chị luôn âm thầm phía sau chị ( tôi bảo thư kí gọi Lân vào thấy Lân Hiền ngạc nhiên)trên dg về em có nhờ phu nhân mặc dù a ta k dc phép vào đây đáng tội chết nhưng a ta vẫn chấp nhận vì a ý nói chỉ cần chị ở đâu a ta nhất định sẽ đến,đó chính là tình yêu đích thực mà chị đang dc có hãy trân trọng nó
Lân: em có thể cho a 1 cơ hội nữa không Hiền ( tay a ta cầm bó hoa vs vẻ ngơ ngác,Hiền bật khóc to)
-Đồ hâm tại sao a suốt ngày theo tôi vậy
-cái này do anh thích em ( tôi cười,Lân ôm hiền )...tôi bước quay đi Hiền gọi với
-Cám ơn em,giờ chị đã hiểu vì sao ngài thích em rồi ,chị sẽ trân trọng những gì của hiện tại cám ơn em và xin lỗi em ( tôi cười rồi bc đi)...vào phòng ngài gập sách
-em dám cho ngươi lạ vào cung,thích chết đúng không?
-à cho em phá lệ 1 lần ,tình yêu của con người liệu có dc ví như 1 bài toán khó không?
-hôm nay văn chương cơ đấy,nếu thật sự nó là 1 bài toán khó ta tin em không giải được ( quá náo khinh mình)
-không chơi với anh nữa em về đây ( ngài kéo tay hôn tôi rất mặn nồng,nụ hôn nhẹ nhàng đầy ấm áp) tôi đẩy ra rồi đỏ mặt quay đi...
Hôm đó tôi gọi cả Linh và người yêu Linh mặc dù bị cấm nhưng chính phu nhân duyệt cho họ vào...tôi được choàng chiếc áo đỏ đội mũ đá bằng kim cương và vô số hạt trai quý hiếm ,hôm nay tôi thật sự như nữ hoàng
Quay ra thì thư kí và phu nhân khóc lóc như đưa đám
Phu nhân; con đi lấy chồng ta ở với ai ( khổ thế chư nị)
Thư kí: em đi rồi ta biết chơi với ai
-Zời ạ con ở trong cung chứ đi đâu đâu?
Phu nhân: uk nhỉ thôi đừng khóc nữa ( bà kéo tay thư kí ,bó tay) người đâu mang mic vào cho ta hát
Hầu gái: dạ lệnh ngài hôm nay ban k ai được phép hát trước giờ nghi lễ kết hôn
-tại sao?
-dạ hình như ngài nói ngài sẽ buồn ngủ ạ ( hâu gái cười phu nhân ngơ ngác,ý nà giọng hát của bác khiên buồn ngủ)...
-con với cái náo quá ,à con đeo cái này vào đi Tâm
-gì vậy Bác ( 1 chiếc lắc tay)
-cái này đợt ta vào cung đeo mấy chục năm rồi sau này con có con dâu cũng hãy truyên đạt lại nhé
-vâng con cám ơn
-con không còn người thân,ta sẽ như mẹ con chăm sóc cho con ( tôi ôm bà khóc) nín đi k lem hét trang điểm ...và tối đó tôi bước vào chính đường của hoàng cung,,,mn đều đã đông đủ cả các quan ,điều tôi thấy vui là thấy Hiền và Linh ngồi 1 bàn ( cả 2 bạn trai họ đều dc phu nhân cho vào)...phu nhân nhìn tôi cười nụ cười hạnh phúc...còn ngài ngồi trên chiếc ghế đeo mặt nạ với vẻ uy nghiêm trong bộ vest đỏ đun và áo choàng đen lịch lãm...tôi bước tới quỳ xuống ,ngài lại cầm chiếc gậy chỉ vào tôi
-Ta đức vua đời thứ 17 thế giới ngầm tặng cho ngươi chức sắc chính cung,tặng ngươi của cải châu báu mọi thứ đều thuộc về ngươi ngay từ bây giờ ( tôi cúi đầu cám ơn,thư ki ra đưa cho tôi 1 chiếc mặt nạ rồi đeo vào)...ngài đứng dậy quàng tay tôi đi trong sự vỗ tay của mọi người ,ngài không cười cũng không bộc lộ gì cả chỉ là nắm tay tôi ấm áp tôi cảm nhận vậy là đủ...bước ra ngoài ngài rút bông hoa ở ngực đưa cho tôi
-Ta không thể cưới em như người thường tặng hoa trao nhẫn,nhưng ta sẽ tặng em cả trái tim của mình ( tôi rơi nước mắt sau lớp mặt nạ)
-đừng khóc
-sao anh biết em khóc
-ướt hết tay ta đây này ( nc mắt rơi xuống ướt tay áo ngài) ...tôi ôm ngài trước sự chứng kiến của mọi người ...và ném bông hoa đó ra phía sau cả hiền và linh đều tóm đứt mỗi người được 1 nửa...xe đi tới tôi và ngài đi lên xe
-Đi đâu vậy ạ
-trăng mật ( ô chửa sắp vượt mặt vẫn trăng mật)...ra sân bay lên máy bay tôi vẫn không biết là mình đi đâu ( ngài bỏ mặt nạ của tôi ra rồi thơm lên trán tôi) em ngủ đi khi nào tơi nơi ta sẽ gọi...đến khi tôi mở mắt thì thấy đang trên xe
-em ngủ bao lâu vậy đây là đâu ( ngài bịt mắt tôi lại) gì vậy? ( ngài không nói gì,đến nơi ngài bế tôi ra đi) e đi bộ dc mà ...ngài dừng lại đăt tôi xuống rồi tháo ra...tôi đang đứng trước cái cây chôn tro cốt của mẹ ( tôi ôm mồm nhìn ngài thì ngài nắm tay tôi)
-Chúng con về rồi thưa mẹ,con đã kết hôn với Tâm rồi,con hứa sẽ thay mẹ chăm sóc cho Tâm ( a ta cúi đầu,1 ông vua cúi đầu trước mẹ tôi,a ta đã làm)...
-cám ơn anh,mẹ ơi đây là chồng con bây giờ mẹ sắp có cháu ngoại rồi ...thấy tiếng Lan gọi
-Tâm ơi vào đi ( Lan đang nấu cơm trong nhà tôi cảm giác lần đầu khi chúng tôi đi thi trải qua bao nhiều chuyện thời gian trôi qua thật nhanh)...
Vua: ta vào ăn thôi em ( ngài nắm tay tôi đi vào hoà đồng tự nhiên ,ngài đã sắp xếp mọi thư cho tôi)...tối đến tôi ngồi dưới gốc cây trong lòng ngài và nói với ngài
-thơi gian qua thật nhanh anh nhỉ,duyên định thật kì lạ
-đúng vậy ta chưa bao giờ nghĩ sẽ yêu em
-em cũng vậy chưa bao giờ nghĩ anh sẽ yêu em,mẹ chắc vui khi thấy em được hạnh phúc
-chắc chắn rồi,ta sẽ phải đi công tác khoảng 4 tháng ,nếu em muốn em đi cùng ta
-không cần em sẽ về cung chờ ngài ( ngài nhìn tôi chúng tôi lại hôn nhau cùng cười với nhau)
-cảm ơn vì em đã mang đến cho ta tiếng cười ,điều mà ta luôn thiếu cảm ơn em rất nhiều ( ngài ôm tôi chúng tôi nhìn lên ánh trăng) người mà chúng tôi cảm ơn đó chính là ông trơi ,đã đem đến cho chúng tôi 1 mối nhân duyên 1 kiếp yêu nhau đầy ý nghĩa.....yêu và được yêu đó luôn là thứ tuyệt phẩm nhất thế gian...
The End
Đọc truyện khác của tác giả:
Đọc Truyện Bụi Trong Ngực
Đọc Truyện Đoạn Tim
Đọc Truyện Chiếm Ngự
Đọc Truyện Thêm Sắc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Đọc truyện nhanh tại facebook tác giả: Huyền Thu